Bản chất của thể thao là tinh thần đoàn kết, thi đấu hữu nghị, trung thực, công bằng và cao thượng. Thể thao được coi như xứ giả của hòa bình và hữu nghị. Thể thao dễ làm cho con người ta quên đi mọi nỗi buồn, mọi thù hằn để đến gần nhau hơn.

Thế nhưng trong thực tế thì luôn có những tình huống xảy ra trong những  giây phút gay cấn, mặc dù khoảng khắc xảy ra rất là ngắn ngủi trong giây lát. Nếu bản thân mỗi vận động viên, huấn luyện viên, bác sỹ, các nhà quản lý hay thậm chí cả cổ động viên không biết kiềm chế, không có tinh thần cao thượng thì dễ gây nên nhưng hậu họa xảy ra khó lường.

Trong đời thường cuộc sống của các vận động viên huấn luyện viên, kể cả các bác sĩ thể thao, các nhà quản lý thậm các cổ động viên. Khi ngoài đời thường họ là quan hệ tình cảm thầy trò, đồng nghiệp, bạn đồng môn, là anh em bạn bè, cùng hội cùng thuyền, là quan hệ tình cảm cô cháu, chú bác….v..v…Nhưng khi trong thi đấu thể thao, những  họ lại là những đối thủ, đối kháng của nhau. Họ luôn tìm mọi cách để làm cho đối thủ phải chịu đòn để đối phương gục ngã. Họ luôn tìm cách lừa lọc đối phương thậm chí còn ác ý và có không ít trường hợp để lại hậu quả cho đối phương mang chấn thương, tàn tật suốt đời (Ví dụ: trong thi đấu vận động viên không kiềm chế được đã chơi nguy hiểm, thủ đoạn ra đòn ác ý, ngáng chân, đẩy người…v…v… làm cho đối thủ, đối phương không tránh được gây nên chấn thương, để lại thương tật. Nếu nguy hiểm có thể tử vong.). Những lúc vì thành tích thể thao, vì khát khao chiến thắng của vận động viên họ sẵn sàng làm tất cả chỉ vì huy  chương, chỉ vì chiến thắng. Chính vì vậy chúng ta cần xây dựng những nét đẹp văn hóa ứng xử trong thể thao để cho mỗi vận động viên, huấn luyện viên, cổ động viên trong tập luyện và thi đấu tránh được những không mong muốn xảy ra.